“Chưởng môn sư huynh sao lại nói ra những lời ấy? Trường Khanh niên kỷ chưa đến ba mươi, Thường Dận lại càng không, trăm năm cơ nghiệp Thục Sơn đâu thể đơn giản do chúng toàn quyền tiếp chưởng.”
Tác giả: Tiểu Chu Dữ Mặc
Biên dịch: Tích Vũ
Chương 107 –
Cương thi viễn tổ
Chuyện cũ kể rằng, càn
khôn vị định, thiên địa hỗn độn, hồng hoang khôn lường.
Sau đó, chẳng biết bao
nhiêu năm tháng trôi qua, Bàn Cổ khai thiên tích địa, Nữ Oa đội đá vá trời. Trong
vòng hỗn loạn, thiên địa cải biến, mới có Nhật, Nguyệt, Tinh, Thần, gọi là tứ
tượng. Trời đất tiếp tục ngưng tụ, mới có Thủy, Hỏa, Sơn, Thạch, Thổ, gọi là ngũ
hình. Cuối cùng “Thiên khí hạ tràng, địa khí thượng thăng, thiên địa giao hợp,
quần vật giai sinh”. [Thiên khí đi xuống,
địa khí đi lên, trời đất giao hợp, vạn vật sinh sôi]
Ở phía Đông, mặt trời
sinh ra.
Vùng Hoa Hạ, Trác Lộc[1]
hai bờ một mối, Vân Hợp tứ bề hoang sơ, phong hỏa liên miên nhiều ngày. Các thị
tộc thượng cổ ở Thần Châu bị vây trong chiến cuộc hỗn loạn, giữa các bộ lạc thường
phát sinh xung đột. Thủ lĩnh bộ tộc khắp nơi dựa vào thượng cổ thần lực mà
chinh chiến chém giết, vùng Trung Nguyên chúng sinh khổ không nói nổi. Trong đó
Ma Đế bộ tộc cùng Cửu Lê Tộc trực thuộc Bắc phương Hoàng Đế có xung đột lớn nhất,
thủ lĩnh song phương là Cộng Công cùng Chuyên Húc suất quân tại chiến trường
hoang dã mà bày khai trận thế, huyết chiến ngập trời…
“Ma Đế Cộng Công cuối
cùng thất bại, phẫn nộ hủy Bất Chu Sơn. Từ đó trụ trời đổ gẫy, đất nứt vỡ, trời
nghiêng về Tây Bắc, nhật nguyệt tinh thần đổ về Tây Bắc, đất nứt nẻ Đông Nam,
thủy lạo trần ai đổ về Đông Nam. Nữ Oa không đành lòng nhìn nhân giới tai ương,
trước khi phi thiên đem năng lượng dồn vào Ngũ Hành, thiên địa hồi phục như cũ…”
Một giọng nói lão giả trầm thấp êm tai vang lên trong Vô Cực Các, vô số thượng
cổ hư ảnh vốn đã biến mất, nay đột ngột hồi sinh.
“Sư huynh, tối nay
huynh gọi đệ đến đây thương nghị, chắc không phải chỉ để kể lại truyền kỳ về
Ngũ Hành tôn giả chứ?”
“Tất nhiên không phải.”
Thanh Vy vén râu trầm ngâm không nói, tay phủ quyển kinh một lúc lâu, bỗng dưng
trừng mắt, “Trong Vô Cực Các chứa rất nhiều tàng kinh, ta gần đây ngẫu hứng lật
xem vài quyển mới phát hiện, ngày đó Ma Đế cùng Hoàng Đế chiến tranh, ở giữa có
Thiên Nữ Bạt thường xuyên can thiệp, nơi ả đi qua đất đai nóng đỏ, không một ngọn
cỏ nào có thể sống được, Trung Nguyên nhất thời cương thi hoàng hành…”
“Sư huynh, Thiên Nữ Bạt
cùng cương thi có quan hệ gì?”
“Sư đệ có điều không
biết, cương thi đầu tiên trên thế gian chính là nữ nhi của Hoàng Đế - Thiên Nữ
Bạt, ả đi khắp ngàn dặm gây ra hạn hán. Sau khi thua trong tay Ma Đế bộ tộc, ả sử
dụng pháp thuật cấm kỵ biến thành cương thi đầu tiên.”
Thương Cổ trưởng lão
có vẻ kinh hãi, nhìn Thanh Vy vài lần, “Sư huynh là nghe Thường Dận kể về sự kiện
cương thi đồ thôn, lòng sinh nghi mới đến Vô Cực Các xem lại điển tịch?”
Thanh Vy gật đầu, “Không
sai. Thiên Nữ Bạt là cương thi đời thứ nhất, có khả năng hủy thiên diệt địa vô
cùng đáng sợ, nhưng theo từng thế hệ cương thi sinh sôi nảy nở, pháp lực của chúng
ngày một yếu đi, vốn không đủ khả năng làm loạn nữa. Cứ theo như điển tịch nói,
sau khi Cộng Công giận dữ hủy Bất Chu Sơn, rất nhiều thượng cổ thần tộc ngập
trong tai ương, Thiên Nữ Bạt cũng theo đó mà thất tung.”
“Ả đi nơi nào?”
“Có người nói ả bị một
đạo lực lượng thần bí phong ấn mấy vạn năm. Chỉ là, ai phong ấn ả, thời gian
phong ấn dài bao lâu thì không ai biết. Trong thư tịch không nói cụ thể, cho
nên ta không cách nào hiểu thấu huyền cơ trong đó.”
Thương Cổ tâm trạng bừng
tỉnh, “Sư huynh, chẳng lẽ huynh hoài nghi Thiên Nữ Bạt đã phá được kết giới, tiến
nhập nhân gian gây họa chúng sinh?”
“Nếu thực sự Thiên Nữ
Bạt thoát ra gây hại nhân giới, đạo hạnh tu vi của Từ Trường Khanh cùng Thường
Dận không thể nào khống chế được ả, đừng nói gì đến chuyện thu phục. Nghĩ đến sự
việc cương thi làm loạn ở Cửu Tuyền thôn, hẳn không phải là bản thân Thiên Nữ Bạt
gây nên.”
Nơi đó ban ngày mây lượn
thanh sơn, ban đêm liền thành ám ảnh mịt mù, chứa ẩn bí mật kinh khủng chồng chất,
chờ hậu nhân đến điều tra phá giải.
Tuy rằng không nhìn rõ
được tháp ảnh của Tỏa Yêu Tháp, bên tai Thanh Vy lại phảng phất nghe được vô số
lời chú oán độc. Mà bên ngoài Vô Cực Các, thanh âm chúng đệ tử tụng kinh đều đều
không dứt, cuối cùng giữa thiên địa hợp thành một thể. Thanh Vy tâm thần chấn động,
từ ngày lão tiếp nhận chức vị chưởng môn đến nay, đây là lần đầu tiên lão trải
qua tâm phiền ý loạn cùng bàng hoàng vô hướng thế này.
Loại cảm giác này tất
nhiên không thể nói rõ cho các vị sư đệ, càng không thể giãi bày cùng các môn hạ
đệ tử. Thục Sơn chưởng môn xưa nay hành sự trầm độ ổn trọng, há có thể tại thời
khắc mấy chốt tâm tư bất an, làm loạn trận tuyến.
Trên đỉnh Cửu Thiên,
thanh phong ngưng thúy.
Thục Sơn hậu sơn cấm địa,
trước nay lạnh lẽo vắng vẻ thật khó tìm được bóng người, đệ tử bình thường nếu
không được thủ dụ của chưởng môn tuyệt không thể tiến nhập.
Nhưng lúc này trong
thâm cốc, kiếm khí chói mắt tung hoàng dọc ngang, ở giữa không trung đan vào
nhau thành một tấm lưới dày kim bích. Thục Sơn tứ đại chưởng lão đều thần sắc
ngưng trọng, chia ra tứ phương bảo vệ nơi xung yếu, mà trung tâm trận pháp
chính là Thục Sơn chưởng môn hiện tại Thanh Vy đạo trưởng. Lúc này cả năm vị đều
đến lúc vận công căng thẳng, thái dương mồ hôi từng đợt, pháp ấn trong tay ẩn
giấu kim quang mạnh mẽ.
Bốn mươi chín Thục Sơn
đệ tử tề tụ ở đáy cốc, tay niết pháp quyết ngồi vây thành một vòng, cùng lẩm bẩm
một mật chú: “Thiên hạ hữu thủy, dĩ vi thiên hạ mẫu. Ký đắc kỳ mẫu, dĩ tri kỳ tử.
Ký tri kỳ tử, phục thủ kỳ mẫu, một thân bất đãi… Phục Ma quyết!” [Thiên hạ có khởi điểm. Khởi điểm ấy là mẹ
thiên hạ. Đã được mẹ thì biết con. Đã biết con thì trở về giữ mẹ. Cho đến chết,
thân cũng không gặp nguy…]
“Phản giả đạo chi động,
nhược giả đạo chi dụng. Thiên hạ vạn vật sinh vu hữu, hữu sinh vu vô… Thất tinh
quyết!” [Luật vận hành của đạo là trở lại
lúc đầu. Vạn vật trong thiên hạ từ “có” mà sinh ra; “có” lại từ “không” mà sinh
ra…]
"Kiến tiểu viết minh,
thủ nhu viết cường. Dụng kỳ quang, phục quy kỳ minh. Vô di thân ương, thị vi tập
thường... Huyền Thiên quyết!" [Thấy
được tế vi mới là Minh, giữ được mềm yếu mới là Cường. Dùng ánh sáng của Đạo, để
quay về sự quang minh của Đạo, thân không sợ tai ương, đó là tìm về vĩnh cửu...]
“Đô thiên đại pháp thủ
ấn!”
Thanh Vy chưởng môn
tay trái luyện Dần văn, sau đó nối tiếp Mão, Thìn, Tỵ đủ mười hai lộ, cuối cùng
đến Sửu văn, tổng cộng hai mươi cung, cứ thể tuần hoàn biến đổi. Nương theo tiếng
ngâm tụng kéo dài không dứt, một đạo cột sáng kim sắc từ trong cốc bay thẳng đến
trời, Nữ Oa Bổ Thiên trận pháp nháy mắt kim quang đại thịnh, mọi người nhất tề
thở ra. [Dần, Mão, Thìn, Tỵ,… Sửu: mười
hai địa chi]
“Được rồi, được rồi!” Mọi người nhìn nhau gật
đầu, mấy ngày liền thần kinh căng thẳng, nay kết quả chuyển biến tốt, ai nấy
không khỏi tạm hài lòng, “Kể ra chúng ta thi pháp mấy ngày liền cũng không uổng
phí.”
“Mọi người vất vả rồi,
đều về phòng nghỉ ngơi đi, đêm nay cũng không phải đến nữa.”
“Vâng, cẩn tuân chưởng
môn pháp chỉ!”
Ban đêm, trước thềm Vô
Cực Các, một mảnh vân sắc thật dày.
Dưới ánh trăng đàm đạo,
Thương Cổ mắt thấy sư huynh mi gian có vài phần lo lắng, bèn lên tiếng: “Sư
huynh không cần quá nghĩ ngợi, Nữ Oa Bổ Thiên trận pháp lần này có thể thành
công, chí ít có thể giúp chúng ta bảo toàn thêm một tháng nữa.”
“Chỉ hy vọng thế.”
Thanh Vy chắp tay lặng lẽ đứng, tay áo phầng phật trong gió, thần sắc bất động.
Ngực lão đột nhiên nổi lên một trận bất an, nhưng mà nhìn quanh bốn phía, ánh
trăng trong suốt, núi cao tịch mịch, quanh mình cũng không có gì khả nghi.
“Sư đệ, đệ gần đây có
cảm thấy tâm thần không yên không?”
“Chưởng môn sư huynh
muốn ám chỉ điều gì? Chẳng lẽ sư huynh lo lắng Lạc Dương chiến sự?”
“Không phải! Không
quan hệ đến chiến cuộc Lạc Dương. Không lâu trước đây, trên đỉnh Thục Sơn, ta
nhận thấy một cổ thiên địa tà khí đang hình thành, tựa hồ là một lực lượng tà
ác thần bí rục rịch từ dưới đất dâng lên. Nhưng mà gần đây ta lại không còn cảm
ứng ra được nữa.”
Thương Cổ trưởng lão
lòng có điểm giật mình, lão biết chưởng môn sư huynh công lực thâm hậu, linh lực
cảm ứng vũ trụ vạn vật cao hơn mình rất nhiều, lập tức nói, sư huynh có xác định
được cổ tà khí đó đến từ phương nào? Thanh Vy đáp, ta chỉ biết nó đến từ Tỏa
Yêu Tháp phía sau Thục Sơn, về phần cụ thể là gì thì lại không khẳng định được.
Thương Cổ trưởng lão suy nghĩ một lát liền thoải mái nói, Thục Sơn địa mạch dị
động đã lâu ngày, linh lực từ Tỏa Yêu Tháp tỏa ra cũng không ít, chỉ sợ cũng đã
có một số yêu nghiệt mưu toan thoát ra, tà khí tiết ra ngoài mới hội tụ thành lực
lượng quái dị đó.
“Không sai! Chắc là do
nghiệt khí trong Tỏa Yêu Tháp ngưng tụ mà thành, chúng ta ngày mai đến Tỏa Yêu
Tháp hạ chú phong tháp lần nữa, để tránh có điều bất trắc xảy ra.”
“Được!”
“Thường Dận bọn chúng
hạ sơn đã lâu, khẳng định đã tới Lạc Dương rồi, không biết bên kia chiến sự ra
sao?”
“Tối nay đệ sẽ dùng Động
Thanh Kính liên lạc với Thường Dận, sư huynh cứ yên tâm.”
Sư huynh đệ hai người
nhất thời không nói gì.
Trong gió đêm, Thanh
Vy ngưng mắt nhìn màn đêm thật lâu, phảng phất giữa biển mây đen đặc kia có một
thứ sát khí thần bí đang tồn tại, cho nên tay lão càng không ngừng bấm quyết
chú, dần dần có luồng lương khí tỏa khắp toàn thân. Thương Cổ mắt thấy sư huynh
lúc này thần tình kỳ lạ túc mục đoan nghiêm, tự nhiên cũng không dám quấy rối,
tự động lui về một bên.
Sao đêm nay không sáng,
Thanh Vy đạo trưởng nhìn ra ngân hà xa xôi, không biết vô tình hay cố ý lại hỏi: “Sư đệ có còn nhớ rõ tình hình lúc nhặt được Trường
Khanh?”
Thương Cổ lòng thầm sửng
sốt, việc này đã trôi qua hai mươi bảy năm, vì sao tối nay chưởng môn sư huynh
đột nhiên nhắc tới? Mâu trung lão hiện lên vẻ hồi ức, than thở nói: “Đệ mặc dù
đã già rồi, nhưng hơn hai mươi năm trước đại chiến Ma giới, những gì phát sinh
đều nhớ rõ như trong lòng bàn tay. Lần đó, nếu không phải đệ xuất thủ đúng lúc,
chỉ sợ Trường Khanh sớm đã chết trong tay nam tử kia rồi. Người nọ đối với một
hài tử sơ sinh ra tay tàn độc như vậy, quả thực quá đáng!”
“Đệ có nhớ rõ tướng mạo
của hắn?”
“Nam tử đó vẻ mặt giống
người Hồ, tướng mạo hình thể đều ẩn sau lớp thanh sam khó nhận biết, đệ chỉ nhớ
kỹ người này trên mi mắt có một vết sẹo khá dài. Hắn tuy thần sắc hoảng hốt,
nhưng cả người lộ ra khí chất võ giả, tuyệt không giống người Ma giới. Ma giới
từ biệt nhiều năm, từ đó về sau đệ không còn tin tức của người này, không biết
hiện tại hắn đang ở phương nào, vì sao nhiều năm qua đối với Trường Khanh không
hề hỏi đến.”
Thanh Vy đạo trưởng vuốt
râu trầm tư, “Trẻ nhỏ vô tội, vì cái gì lại hạ độc thủ như vậy? Trường Khanh là
do đệ nhặt được từ trong Ma giới, bí mật này chỉ có ngũ lão chúng ta biết, sau
này cũng không được tiết lộ cho bất kỳ ai, để tránh người ngoài đối với Trường
Khanh bất lợi. Cũng may Trường Khanh không phụ sự kỳ vọng của chúng ta, chỉ cần
cứ vậy thêm một thời gian nữa mọi sự sẽ hoàn thành. Xem ra, nhiệm vụ làm rạng
danh Thục Sơn nhất phái chỉ có thể ký thác lên mình các đệ tử trẻ tuổi này,
pháp trượng Vô Cực Các sớm muộn cũng do Trường Khanh tiếp chưởng, về phần chúng
ta ——" Lão cười cười, không nói
gì nữa.
“Chưởng môn sư huynh
sao lại nói ra những lời ấy? Trường Khanh niên kỷ chưa đến ba mươi, Thường Dận lại
càng không, trăm năm cơ nghiệp Thục Sơn đâu thể đơn giản do chúng toàn quyền tiếp
chưởng.” Thương Cổ nhíu mày, trong mắt xoẹt qua một tia kinh ngạc, lòng có chút
nghi ngại.
Thanh Vy đạo trưởng đột
nhiên quay đầu, mỉm cười nói: “Sư đệ, đệ không cần kinh nghi. Kiếp nạn Bổ Thiên
Trận Pháp lần này, chúng ta Thục Sơn bô lão nguyên khí tổn thương, hình thần
nguy hại, sợ rằng cách quy lão chi kỳ cũng không còn xa. Chẳng lẽ sư đệ không cảm
thụ được trong cơ thể đã hình thành hiện tượng chân khí suy bại? Chúng ta bất
quá chỉ là thân thể phàm trần, sinh lão bệnh tử càng không thể trái nghịch. Nếu
thật sự phải đợi đến ngày ấy mới lo tính tạp vụ, chẳng phải càng khiến Thục Sơn
loạn thêm sao. Không bằng sớm an bài hậu sự, chuẩn bị tất cả chu toàn.”
Thương Cổ trưởng lão gật
đầu.
Hai người chậm rãi đi
bộ dưới ánh trăng, nhìn khắp bầu trời đầy sao, lòng biết rằng chuyện Từ Trường
Khanh tiếp nhận chức vụ chưởng môn sớm đã thành kết cục tất định.
--------------------------
Mở đầu quyển bốn “Phong nguyệt liên thành” bằng một đầu
mối nhỏ vụn liên quan đến thân thế của Trường Khanh, báo hiệu truyện sẽ càng
ngày càng ngược. Thì giống như Truyền Thuyết Thần Ma đó, đổi ngược lại giờ Ma
là Khanh thôi và như thế Khanh sẽ càng ngày càng đáng thương và tự dằn vặt mình đến
chết (Ta chém gió có lực sát thương đó, tin hay không là tùy vào định lực của
các nàng) =))
Câu hỏi chương 107: Trầm Trạch xuất hiện, người đều tiên hắn tìm đến là
ai?
1. Tiêu Ánh Hàn
2. Trường Khanh
3. Cảnh Thiên
PS: Ta chú thích thế kia đã ổn chưa nhỉ?
29 comments
Nói truyện càng ngày càng ngược làm em buồn quá! Nặng lòng kinh mất T___________T
Người Trầm Trạch gặp là Khanh nhi a~ đoán vậy...
Ta chon cai 2 nang oi :) cap do va cuong do nguoc ngay cang cao va tan suat ngay cang lien tuc, nhi :)
Blur_berry
Ta đoán là Cảnh Thiên áh (lão bắt đầu làm nên chuyện mừ)
É, cái vụ án Truyền thuyết thần ma ta lại thấy cốt truyện y chang truyện Yashura (Atula) của Clamp á. Y xì luôn
Thế à? Ta chưa đọc Yashura nhưng mà Truyền thuyết Thần Ma là movie ghép bị giới hạn nội dung trong những cảnh quay có sẵn nên nội dung giống chỗ này chỗ khác cũng ko sao, quan trọng là nó hay ý :)))
Nói chung chỉ cần đôi trẻ bên nhau thì ngược đến đâu ta cũng chấp nhận :))
Nàng noái chính xoác hihi
Ss là ss cứ chém thế, e ko tin cũng đc mà :))
Ừa. Cái Yashura kia là 1 đứa bé sơ sinh (sau này là Ma Vương Atula), Yasha là thần tướng của Thiên Đình, y nhận lệnh đi giết hiểm hoạ của Thiên -Nhân -Ma giới. Khi thấy đứa bé thì hắn không nỡ giết, rồi nuôi dưỡng đứa bé, chống lại tam giới. Đứa bé lớn nhanh lắm. Theo truyện vẽ thì nhìn giống con trai (đại từ nhân xưng cũng là trai), nhưng ngay cả nhóm tác giả cũng không khẳng định giới tính của bé ý.
Túm lại là boylove haha
À, nàng chú thích chuẩn rùi đó, đa tạ nàng đã chăm chút nhé hihi
Thế là thằng bé (cô bé) đó cũng yêu sư phụ mình luôn hả :))) Ta muốn đọc truyện rồi đó, hi vọng có trên mạng chứ hem phải mua =.=
Ok nàng, từ giờ sẽ theo phong cách mới này, độc giả là thượng đế mà :)))
99% là cậu bé nàng ạh. Cái ni là truyện tranh, VN đã từng xuất bản nàng ạh, tên là Thiên Thần Hổ Tướng, mấy chỗ cho thuê truyện chắc có. Online thì hem chắc có vì ta chưa có search.
Hồi xưa khoái truyện này vì vẽ đẹp quá xá đẹp.
Nàng search Yashura RG Veda sẽ thấy. Long lanh lun
Thích, hihi
Sách việt mình dịch tên nhân vật là Yashura - Atula, Yasha - Dạ Xoa. Nghe là thấy "hấp rẫn" rùi nàng nhỉ
Ôi ta đang search đây, nhưng tình hình là chưa đọc truyện tranh bao giờ nên xem hình chẳng quen gì cả. Vẫn cứ là ngắm người thật đẹp hơn =))
Hihi, truyện nó cũng ngắn ý mà, có 20 tập à, quyển mỏng. BE
hay da nghe nàng chú thích kiu3 đó ta lại càng thấy lo cho bé khanh quá thương quá đi.theo cách suy nghĩ ám mụi giữa trầm trạch và khanh nhi thì ta nghĩ anh ấy về sẽ tìm TAH rùi hỏi hang về TK í."đầu óc ta thật ko bình thường nhỉ".ùm ta ngày xưa đến nay là một fan trung thành của truyện tranh đấy "thích nhất truyện nào vẽ đẹp ak"
Quyển 4 mở đầu hứa hẹn Trường Khanh sẽ còn bị ngược dài dài, dù Khanh có phải người của Ma giới hay không. Lão Thiên lại được một phen lao đao vì ái nhân đây~
À mà mình có một thắc mắc, không biết trong chương sau có kể rõ chuyện kiếp trước của 2 người không vậy? :)
nàng chém có đúng hơm zị, giờ Khanh lại đổi vai mới à, mệt à nha =''=
ta chọn 1 nhá, người đầu tiên gặp đương nhiên phải là người iu rùi ;))
Chương sau á, thì là màn trùng phùng cảm động của Trầm Trạch và 1 trong 3 người kia đó :))
Á, lúc type mình mắt nhắm mắt mở nên nhìn lầm =) Ý mình là trong những chương sau í :D
Đó, ss chú thích như này dễ đọc hơn hẳn nè, đỡ phải kéo lên kéo xuống:))
Chương sau em đoán là gặp Tiêu Ánh Hàn nha.
Kiểu này Khanh nhi mà về Thục sơn là sẽ bị ngược dài dài, khổ thân quá:( Sao tác giả cứ thích ngược thụ thế nhỉ:((
ủa, ta thấy truyện đó HE mừ, cuối cùng 2 anh vẫn về với nhau đó chứ :?
Nguyên tắc của ta là chỉ spoil trong vòng 1 chương, ta còn phải đặt câu hỏi chứ, nàng hỏi trước rồi ta thất nghiệp à :))
Hahah, OK nàng =) Ta cũng thích mấy câu hỏi spoil của nàng lắm mà ko dám tham gia, vì ta thấy nàng Tiểu Chu viết toàn là những tình tiết bất ngờ, đoán trúng tâm ý của nàng quả là hên xui, mà mấy trò hên xui này ta thường xui nhiều hơn hên a~
Ôi trời nàng cứ đoán đi, cùng lắm là âm điểm, mà âm ta cũng có làm gì nàng đâu mà :))))
Ta đã bảo tin hay không là tùy định lực của các nàng mà :))
Vì người đọc cũng thích ngược thụ :))
Một mở đầu "có thể" nói là nhẹ nhàng T~T Ta còn nghĩ chương này sẽ giật ngược bù lại chương 106 cơ. Ai ngờ...
Post a Comment